30 thg 5, 2009

Đi mua chứng chỉ ở trung tâm tin học “ma”

. 30 thg 5, 2009
2 nhận xét

Nghe nhiều lời đồn về Trung tâm tin học treo biển Đại học Bách khoa Hà Nội ở Quảng Bình có thể làm chứng chỉ tin học, Anh văn “siêu tốc”, PV đã sắm vai người mua chứng chỉ và không khỏi bàng hoàng: nộp tiền, 5 – 7 ngày sau có chứng chỉ giỏi trong tay.

Mua chứng chỉ như mua thịt, mua rau

Trung tâm tin học treo biển Đại học Bách khoa Hà Nội toạ lạc ở số nhà 168 Trần Hưng Đạo ở trung tâm Thành phố Đồng Hới (Quảng Bình). Sử dụng mặt bằng khá hẹp, trung tâm chỉ dựng lên chừng hơn chục cái máy vi tính “đồ cổ” và một cái bàn có tên gọi mỹ miều là bàn giao dịch. Chẳng hiểu Trung tâm này đào tạo vào giờ giấc nào, nhưng trong 6 lần chúng tôi đến, Trung tâm đều vắng hoe chỉ có hai cố gái tên Hường và Thảo cùng vài người thò thụt với gương mặt lấm lét, có lẽ cũng đi mua chứng chỉ như chúng tôi.

Chuẩn bị đầy đủ các phương tiện nghe nhìn cần thiết, chúng tôi bước vào Trung tâm và bắt đầu cuộc “giao dịch”. Khi PV “đặt vấn đề” về làm chứng chỉ tin học để xin việc ở xã, cô gái tên Hường không ngại ngần gật đầu, ra giá 300.000đ/chứng chỉ. Hường nói thẳng: “Không cần học cũng được, chỉ cần nộp 2 ảnh 3x4 ghi tên, quê, ngày sinh và tiền rồi một tuần quay lại lấy bằng”.


Giao dịch mua chứng chỉ tại Trung tâm tin học
treo biển ĐH Bách khoa Hà Nội (Ảnh: H.K)

Vờ như ngây ngô, PV liên tục đặt những câu hỏi như “Trung tâm mình của Đại học Bách Khoa ở Hà Nội à?”. “Đại học Bách Khoa cấp bằng à?”, hay “Không cần học cũng có bằng à?”, cô gái tên Hường đều “Dạ” và gật đầu lia lịa. Để an lòng vị khách ngây thơ lo mua phải bằng giả, Hường trấn an: “Yên tâm đi, không đi học nhưng vẫn có đủ hồ sơ, bài thi hẳn hoi. Anh đi công chứng ở đâu cũng được, không được cứ mang trả Trung tâm”. Tỏ vẻ kinh nghiệm, Hường (xưng mới vào làm) gật gù: “Làm phải thế chứ, không công an “nó” tóm chết”.

Để giải thích cho điều này, Hường cho biết đó là mánh “ghép lớp”, tức ghép tên vào một lớp đang đào tạo thật, nhờ người thi hộ rồi lấy chứng chỉ. Chẳng biết thực hư việc ghép lớp này thế nào, nhưng khi chúng tôi yêu cầu làm lùi thời gian tốt nghiệp cũng được Trung tâm “chiều” dễ dàng. Ví như chúng tôi, trong biên lai “thu tiền học phí” (thực ra là tiền mua chứng chỉ) ghi ngày 29-4-2009 nhưng khi lấy chnwgs chỉ lại ghi tốt nghiệp từ… 16/3.

Một hồi trò chuyện, Hường hỏi han về lai lịch vị khách và tỏ ra yên tâm khi biết ông khách ở một huyện xa tít, lại đang cần chứng chỉ để xin việc. Vì vậy, Hường cởi mở: “Bây giờ làm chứng chỉ cho có hình thức thôi, chỗ em ai thích học thì đến học cho biết, còn lại đều làm cả”. Hường không ngừng “quảng cáo”, không chỉ chứng chỉ tin học, Trung tâm tin học này còn “kiêm” luôn cả chứng chỉ tiếng Anh mọi trình độ. Hường dò số và đưa ra một con số choáng váng: trong tháng đã có 73 trường hợp đến làm chứng chỉ các loại, và thường hàng tháng đều có trên dưới 100 cái chứng chỉ giả được bán ra thông qua Trung tâm này. Thử một phép tính đơn giản, Trung tâm đã tồn tại 4 năm nay nếu mỗi tháng có 100 tấm chứng chỉ được phát ra, đã có tới 4.800 chứng chỉ “ma” tồn tại.

Cuộc “mặc cả học vấn” gian nan

Chứng chỉ ở đây có nhiều loại, với nhiều mức giá khác nhau cũng giống như rau muống mớ to mớ nhỏ vậy. Một chứng chỉ tin học ghi Trung tâm tin học – Ngoại ngữ Công ty Cổ phần giáo dục Trường Công nghệ Kỹ thuật – Kinh tế đối ngoại cấp được “hét” giá 270.000 đồng, chứng chỉ tiếng Anh là 350.000 đồng. Đắt hơn là bằng ghi do Trung tâm dạy nghề NGUYENDUY thuộc Tổng cục dạy nghề Việt Nam có giá “chát” hơn: 320.000 đồng cho tin học và 520.000 đồng cho tiếng Anh. Hình: Mất 270.000 đồng, bạn sẽ có ngay một tấm chứng chỉ được cam đoan "thật 100% như thế này (Ảnh: H.K)

Sau một hồi hỏi han, chúng tôi quyết định chọn gói “dịch vụ” rẻ nhất, nộp 270.000 đồng để đổi lấy một biên lai thu tiền và lời hẹn quay lại nhận chứng chỉ tin học trình độ B, loại giỏi.

Chờ đợi gần một tuần với hàng chục cuộc điện thoại theo số 09150175xx cho người có tên Trần Thị Thảo, ghi trên danh thiếp là Phụ trách Trung tâm, PV được cầm trong tay tấm chứng chỉ mà theo Thảo là “thật 100%”. Chứng chỉ do Trung tâm dạy nghề NGUYENDUY cấp, có dấu chìm dấu nổi “long lanh”, có cả chữ ký của giám đốc Nguyễn Duy Lý.

Đã là khách quen, PV lại đóng vai “cò” chứng chỉ với số lượng lên tới… 50 chứng chỉ. Tưởng gặp “khách hàng tiềm năng” Thảo đon đả: “Một cặp chứng chỉ là 670.000 đồng, nếu cần giữ cả hồ sơ học tập để cơ quan kiểm tra thì nộp thêm 50.000 đồng. Anh cứ yên tâm, làm xong rồi bọn em sẽ trích lại cho anh một ít tiền xăng xe”. Chúng tôi cố gắng mặc cả thêm tí chút thì được hào phóng miễn 50.000 đồng tiền hồ sơ. Chúng tôi chào về với lời hẹn sẽ quay lại sớm.

Ít hôm sau, khi PV quay lại Thảo đon đả ra mặt, rót nước mời khách quý. Tuy nhiên, khi nghe xưng danh PV cần tìm hiểu về giấy phép và tư cách pháp nhân của Trung tâm, Thảo liền thay đổi sắc mặt, xua tay múa chân không trả lời. Từ chỗ xưng là Phụ trách trung tâm, Thảo quay ra nói “Em chỉ là người làm thuê cho anh Thành bên ai-ti-xi” (ITC?! – PV). Nhưng khi PV yêu cầu gặp giám đốc Trung tâm, Thảo cương quyết không nói gì thêm rồi bước ra cửa dắt xe đi thẳng…

(Theo DT)

Read More »»

Rùng mình "công nghệ" hãm tiết

.
1 nhận xét

Giết mổ là khâu đầu tiên và quan trọng nhất trong việc đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm. Nhưng thực tế, những lò mổ là khâu mất vệ sinh nhất.

Theo anh hàng xóm tên Tuấn (xóm Hạ, Đông Dư, Gia Lâm), tôi có mặt ở lò mổ Thịnh Liệt vào lúc 3h sáng. Ngày nào cũng vậy Tuấn đều có mặt ở lò mổ Thịnh Liệt để lấy thịt về cho vợ bán ở chợ Bát Tràng.

Khu Giáp Nhị (Thịnh Liệt), đúng là một cái chợ thịt về đêm. Tiếng lợn kêu, tiếng la hét, quát tháo, tiếng xe máy chở lợn nổ phành phạch.


Cảnh mổ lợn như thời nguyên thủy

Tôi theo Tuấn vào lò mổ của K., người Thanh Hóa, là chỗ quen biết của Tuấn. Lò mổ này có 10 “sát thủ”.

Tôi phải chồng hai chiếc khẩu trang rồi dán chặt vào mũi mà vẫn không ngăn được mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ đống phân lợn, rãnh nước thải.

Trong chuồng đám lợn chờ "phán quyết" con nào con nấy bẩn thỉu do phân bám vào mà chẳng được vệ sinh cọ rửa...

Hai gã lực lưỡng kéo một chú lợn chừng hơn 2 tạ ra khoảng trống trước sân nước đọng thành vũng, tôi chưa kịp hiểu họ sẽ làm gì với chú lợn to lớn như thế thì bỗng nghe thấy tiếng “chát”. Chú lợn lăn kềnh ra đất. Nhanh như chớp, K. vung chày bồi thêm một nhát làm chú lợn gục hẳn.

Rồi nhanh như cắt lão đồ tể cầm dao bầu thọc một phát giữa họng. Dòng tiết đỏ phun ra ồng ộc. Gã nhanh tay kéo chiếc chậu cáu bẩn chứa nước dí vào.

Dòng tiết sau giây phun trào thẳng đứng thì tràn dọc cổ lợn, xả trôi cả những mảng phân mỏng vào chậu tiết đỏ...

Sau khi tiết chảy hết tiết, chú lợn bị quẳng cho công đoạn mổ xẻ. K. bốc nắm muối rồi đưa thẳng bàn tay vừa nắm mõm con lợn vào chậu tiết ngoáy tít cho muối và tiết pha đều trong nước.

Lại một chú lợn khác được kéo ra. Chỉ mất chừng mấy phút đã xong công đoạn chọc tiết và K. lại xộc bàn tay dính phân của gã vào chậu tiết khoắng đều. Khi chậu tiết đầy, họ đổ vào những chiếc thùng cáu bẩn xếp thẳng hàng trên vũng nước thải bầy nhầy phân lợn.

Cứ mỗi con lợn sau khi cạo lông, lập tức được khiêng lên xe máy. Người mua đổ thùng tiết vào những chiếc can 20 lít rồi chở đi.

Tôi dựng tóc gáy khi nghĩ đến cảnh mình cũng như hàng ngàn người, cứ hồn nhiên xơi những bát tiết canh có xuất xứ từ những lò mổ như thế này.

Khi gần trăm chú lợn được hóa kiếp, cũng là lúc trời đã tảng sáng. Tuấn bảo: “Hôm nay, thằng K. sẽ đãi anh em mình một bữa đặc sản của lợn. Đố chú biết là gì?”.

Tôi ngẫm mãi thì cũng chỉ thấy phèo của lợn là thứ được dân nhậu và sành ăn chuộng nhất, nên đoán thứ đó. Không ngờ, Tuấn bảo: “Tiết canh!”. Nghe đến hai chữ “tiết canh” quen thuộc mà khi đó tôi thấy lợm nơi cổ họng.

Tôi ngồi trên gác xép, nơi đám thợ dùng để ngủ, ngay trên đầu chuồng lợn hôi hám, nhìn xuống, thấy mấy đồ tể lôi xềnh xệch một chú lợn cỡ 60-70kg ra giữa sàn nhà.

Họ kéo vòi xả nước tới tấp vào chú lợn, rồi dùng búi rửa kỳ cọ. Sau khi kỳ cọ xong, họ còn tưới nước muối vào cổ lợn. K. rửa tay bằng xà phòng rất sạch, rồi mới "khai đao" chọc tiết.


Trong bát tiết canh này liệu có hàn the, ổ sán?

Một chiếc chậu nhỏ sáng bóng, chứa nước trong vắt được đưa lại gần tia máu. Họ giữ chắc con lợn, để tia máu không chảy trên cổ mà xối thẳng vào chậu. Một gã dùng chiếc muôi khuấy đều chậu tiết, thay vì dùng tay ngoáy như lúc trước.

Biết tôi ớn lạnh khi xem cảnh lấy tiết lợn, K. cười nhăn nhở bảo: “Giờ anh mới biết dân Hà Nội toàn ăn tiết canh bẩn đúng không? Bọn em trông tướng thì bẩn thế này mà lại ăn sạch”. Nói xong, gã cười hô hố, nhô hết hàm răng vẩu...

K. phân trần: “Anh xem, chỉ có 3-4 tiếng đồng hồ, bọn em phải hạ sát mười mấy tấn lợn để thương lái kịp đem về chợ sớm, thì lấy đâu ra thời gian mà làm sạch sẽ, cẩn thận được?”.

Theo K., để đảm bảo không lẫn phân trong tiết, riêng việc rửa ráy, chọc tiết một con lợn đã mất mấy chục phút rồi, trong khi, thời gian chỉ cho phép vài phút mà thôi.

K. cũng khuyên tôi không nên xơi tiết canh ở bất kỳ đâu, kể cả trong nhà hàng sang trọng, bởi nguồn gốc của chúng đều đến từ những lò mổ như thế này. Thậm chí, nhiều lò mổ còn chật chội, bẩn thỉu hơn lò mổ của K. rất nhiều.

Theo lời gã, nhiều đồ tể ở những lò mổ khác còn cho thêm đạm bón lúa vào chậu tiết để hãm..

Cũng theo đám đồ tể này, hành trình tiết canh đến với khách hàng ở quán xá còn được các chủ quán bổ sung thêm một thứ “gia vị” nữa, đó là hàn the, một loại hóa chất bị cấm sử dụng trong bảo quản thực phẩm.

K. nói: “90% đầu bếp chế hàn the vào tiết canh để có thể phục vụ “thượng đế” từ sáng sớm đến đêm khuya. Không có hàn the, chỉ sau vài tiếng tiết lợn sẽ hỏng. Có chút hàn the, đảm bảo tiết canh đông đến nỗi úp bát không đổ ra được!”.

Trong vai người đi tìm nguồn hàn the với số lượng lớn, tôi vào những đại lý bán hóa chất bảo quản thực phẩm ở phố Hàng Buồm, Hàng Đường, chợ Hôm, chợ Đồng Xuân, mấy bà chủ quán bảo: “Chú mua làm gì mà lắm thế? Làm giò chả hay bảo quản tiết canh vậy?”.

Read More »»

30 thg 4, 2009

Clip - CA VN Ăn Hối Lộ Trắng Trợn

. 30 thg 4, 2009
2 nhận xét











Nếu là gái đẹp chắc mấy ảnh sẽ bỏ qua cho, hehehe...............

Read More »»

Bức xúc của dân sống trên đường Thần Chết!

.
2 nhận xét


Đó là đường Nguyễn Văn Tạo, con đường duy nhất dẫn vào KCN Hiệp Phước (huyện Nhà Bè, TP.HCM).



Anh Lê Tấn Thành (nhà ở ấp 2, xã Long Thới, huyện Nhà Bè) kể mỗi tháng nhà anh phải tốn thêm hơn 100.000 đồng tiền điện vì phải đặt máy bơm hút nước từ dưới rạch lên để tưới mặt đường Nguyễn Văn Tạo cho khỏi bụi. “Mùa nắng thì xe container chạy rầm rầm, bụi quá không thể buôn bán gì được. Hầu như nhà nào ở đây cũng đóng cửa trốn bụi. Còn mùa mưa hoặc triều cường thì đường đầy nước với rất nhiều ổ gà, ổ voi gây khó khăn cho người đi xe gắn máy” - anh Thành bức xúc.

Chị Nguyễn Thị Minh Hải, trưởng bộ phận hành chính nhân sự Công ty ximăng Chinfon, cho biết vì con đường này mà hàng chục công nhân của công ty tháng nào cũng bị trừ lương do đi làm trễ (công ty dùng hệ thống chấm công tự động bằng vân tay). Chị Hải kể xe đưa rước công nhân thường bị trễ khoảng 10 phút vì vướng các “lô cốt” trên đường và trễ thêm 10 phút nữa vì đường Nguyễn Văn Tạo có quá nhiều ổ gà, ổ voi xe không thể chạy nhanh được. Chị Hải than công nhân đi làm trễ giờ thì không có người để bàn giao ca khiến cả dây chuyền sản xuất bị ách tắc.





Theo ban quản lý KCN Hiệp Phước, hiện KCN có 88 doanh nghiệp đang hoạt động. Trong đó, có hơn 50 doanh nghiệp trong lĩnh vực công nghiệp nặng và một cảng container (SPCT) chuẩn bị đi vào hoạt động nên lưu lượng xe ra vào KCN rất lớn. Bình quân mỗi ngày có hơn 1.000 lượt xe container, xe tải ra vào KCN chạy trên đường Nguyễn Văn Tạo bị xuống cấp nên doanh nghiệp gặp rất nhiều khó khăn trong vận chuyển hàng hóa.

Ông Nguyễn Hồng Thắng, giám đốc Công ty Vitpat Ngôi Sao, cho biết đa số mặt hàng của công ty ông là bàn ghế và nhôm có sơn tĩnh điện. Mỗi lần chở hàng ra bên ngoài do đường xóc, nhiều ổ gà, khi đến cảng kiểm hàng chuẩn bị bấm chì vào container thì hàng bị sạt và nghiêng phải chở về lại. “Tôi phải thuê xe nhỏ chở hàng nhiều chuyến. Mỗi lần đi phải chêm, cột hàng rất mất công và thường giao hàng trễ do phải đi chậm. Hậu quả là khách hàng cự nự và trả lại hàng. Tỉ lệ hàng của tôi bị khách hàng trả lại do va đập trong quá trình vận chuyển chiếm đến 20%” - ông Thắng bức xúc.

Ông Thắng cho biết không doanh nghiệp nào trong KCN Hiệp Phước không “kêu trời” khi nói về đường Nguyễn Văn Tạo.

Được hỏi về đường Nguyễn Văn Tạo, ông Trần Công Luận, phó giám đốc ban quản lý đầu tư xây dựng công trình huyện Nhà Bè, cho biết trước đây con đường này do Khu Quản lý giao thông đô thị số 4 quản lý. Do đường hư hỏng nên đã tái lập mặt đường nhiều lần nhưng không có hệ thống thoát nước.

Đầu năm 2009, ban quản lý đầu tư xây dựng công trình huyện Nhà Bè (chủ đầu tư là UBND huyện Nhà Bè) đã bàn giao con đường này cho đơn vị thi công để mở rộng và lắp đặt hệ thống thoát nước. Tuy nhiên, phía đơn vị thi công đang gặp khó khăn vì theo thông báo mới đây của Sở Giao thông vận tải TP, chỉ cấp phép đào đường trên địa bàn thành phố mỗi lần 100m trong hai tháng và thời gian xin giấy phép mất 10 ngày. Ông Luận nói: “Như vậy mất rất nhiều thời gian và ảnh hưởng đến tiến độ nên đơn vị thi công chưa triển khai được”.

Read More »»

12 thg 4, 2009

Sự thật về "Nực cười - Trường THPT Phước Thiền"

. 12 thg 4, 2009
49 nhận xét


Sự thật về " Nực cười - Trường THPT Phước Thiền ".

Trong thời gian qua với bài đăng Nực cười - Trường THPT Phước Thiền của bạn Phi Long đã gây khá nhiều xôn xao cho dư luận.

Tôi đả từng là 1 giáo viên dạy hợp đồng ở trường này từ năm 2004 đến 2006, và đương nhiên là ở đây tôi cũng biết thầy Minh rùi, bạn Long có nói thầy MInh hiện đang là Hiệu Phó ( bạn ấy nói là nghe 2 đứa học sinh bàn bên nói vậy chứ ko bít có đúng ko nữa.), thú thật là tôi cũng ko bít vì tôi cũng đâu còn làm ở đây nữa mà bít được. Nhưng nếu đúng là thầy MInh lên làm Hiệu Phó thì quả thật là Ko hay chút nào..............


Khi tôi làm ở đây tôi cũng đã tiếp xúc với thầy Minh rất nhiều, thật sự đã có chuyên thầy ấy từng nhiều lần đuổi 1 học sinh khi học sinh này đền lớp để học mặc dù chưa có quyết định nào của nhà trường. Thú thật nếu 1 người có cách suy nghĩ như thầy ấy thì có lẽ ko nên làm giáo viên, thầy ấy từng nói với tôi rằng " cha mẹ của mấy đứa học sinh toàn là người thất học thôi, nên họ chẳng biết gì, mình cứ nói là họ nghe thôi, đứa nào ko lo học mình cứ mời phụ huynh nó lên rồi nói sao cho họ tin rằng mình đang làm đúng và tốt cho con họ. ". Nếu nói cho các phụ huynh hiểu rằng những người thầy, người cô làm mọi thứ để tốt cho học sinh thì đây chính là phương châm của nhà giáo chúng ta, còn nói họ là những người thất học ko biết gì thì quả là...........thiều đạo đức nghề nghiệp.

Và tôi cũng rất bức xúc với nhiều lần thấy thầy Minh hay những giáo viên khác khi tiếp Phụ huynh học sinh ở văn phòng, họ nói rất rõ về học sinh đó nhưng theo tôi biết thì làm sao mà biết được như vậy. Tôi đã từng tình cờ nghe được 3 học sinh nói vời nhau khi tôi còn dạy ở đó : " ông Linh ổng kêu 3 thằng mình ở lại để nói về vấn đền học hành của 3 tụi mình, ỗng nói riêng từng đứa nào là hồi học kỳ 1 em học tốt lắm mà sao giờ xa sút vậy, nào là sao em lúc này đi học sao nghỉ nhiều quá nha tui thấy em lặp nhóm đi chơi hoài, nào là sao lức này em nói chuyện nhiều trong lớp....................... nhưng chả nói theo kiểu nghề nghiệp thôi chứ tên 3 đứa mình chả nói sai bét, có trúng tên thằng nào đâu, tên của tụi mình còn ko nói chính xác thì làm sao biết được tụi mình học hành ra sao, cứ đứng nghe cho xong rùi về thôi, đúng là nói ......"

Tôi cũng bít bạn Phi Long, tôi có dạy bạn ấy 1 năm, bạn ấy học khá tốt nhưng tui cũng đã nhận ra rằng bạn ấy ko mặn mà khi học ở đây nên bạn ấy cũng ko nổ lực hết mình, có lẽ bạn ấy có thành kiến với trường, bạn ấy phản ánh rất đúng nhiều điều vì hiện nay tôi hay nghe những học sinh đang học sinh đang học ợ trường này nói với nhau rằng: ngày mai mà mầy ko đi cắm trại là bà chủ nhiệm bả hạ hạnh kiểm mầy đó, nào là mầy mà nghỉ học hay đi trể nữa là sẽ bị hạnh hạnh kiểm đó, mầy mà tiếp tục ko thuộc bài nữa làm ảnh hưởng tưới thi đua của lớp là ổng hạ hạnh kiểm mầy đó...........Theo tui thì bắt cứ việc gì cũng phải làm đúng lý lẽ, quy định của nhà nước, cũng giống như khi mấy anh cảnh sát giao thông thỏi phạt ai đó thì trước khi làm việc với người vi phạm họ điều phải chào người vi phạm chứ ko thể nào theo cái kêu ta đây là người có quyền được ( Hjhj, hiện nay cũng có nhiều vụ ăn hối lộ của CSGT.).

Theo tin tôi mới nhận được 1 số đồng nghiệp đang dạy trong trường Phước Thiền thì trường đã tìm được cách để gỡ bỏ bài của bạn Phi Long, nhưng ko có lửa thì làm sao có khói bài đăng này vẫn đang được những người vì lý lẽ cuộc sống đăng trên trang của mình dù cho trang gốc có bị ngưng hoạt động rồi, và khi tình cờ tìm kiếm trên google tôi đã biết được gaimat.blogspot.com, tôi cũng đã xin làm thành viên của trang để có thể nói lên những gì chướng tai gai mắt.

Read More »»

Nực Cười - Sông Thị Vải hồi sinh.

.
2 nhận xét


Dạo gần đây cụm thừ 'Sông Thị Vải Hồi Sinh' được nhắc nhiều trên các phương tiện truyền thông..

Cách đây khoảng mười mấy năm khi nước con sông vẫn còn trong xanh vào những buổi chiều tôi thường cùng bạn bè rủ nhau xuống sông để tắm và vui đùa, và cũng khi đó công ty bột ngọt vidan bắt đầu xuất hiện nước sông bắt đầu đổ màu và trên sông đầy những đám bọt trôi lên láng.

Từng có thời gian người ta ko giám ăn cá của những người đánh bắt cá ở sông này, khung cảnh khi đó của con sông thật làm người ta kinh sợ, cá chết trôi trên sông, những người dân đánh cá chỉ cần lấy vợt để vớt cá lên chứ ko cần phải giăng lưới hay gì cả.

Theo thời gian nó đã trở thành cái gọi là dòng sông chết. Các bạn hãy nghỉ xem 1 quá trình tác động mười mấy năm củ công ty VEDAN mà trong khi nhà nước ta chỉ làm căn công ty này khoảng 1 năm nay mà cái cụm từ 'Sông Thị Vải Hồi Sinh' đã xuất hiện thì đúng thật là nực cười ! trong khi đài truyền hình Đồng Nai và Báo Tuổi Trẻ đã nêu lên những mẫu xét nghiệm nước thải của công ty VEDAN vẫn đang vượt quá số lần cho phép. Không bít ai đã tung tin đồn này hay thiệt ?.

Mà cũng có thể có 1 người hay tổ chức nào đó đã yêu con sông và khi thấy nó ko có sự sống họ đã động lòng và mua cá, mua tôm cua thả vào rồi nói đó là 'Sông Thị Vải Hồi Sinh' thì sao nhi ?. Hehehe.................

Theo các nhà nghiên cức thì con sông cũng cần khoảng 10 năm nữa để hồi sinh nhưng với điều kiện là con sông này sẽ ko phải gánh chịu những dòng nước ô nhiễm để làm giàu cho các công ty...Nhưng điều này có lẻ là ko thể vì con sông vẫn ngày đêm miễn cưỡng cho những dòng nước nhiều màu sắc và tanh hôi hòa vào dòng chảy của mình.

Read More »»

8 thg 4, 2009

Nực Cười – Trường THPT Phước Thiền.

. 8 thg 4, 2009
183 nhận xét


Người việt chúng ta thường nói “Tôn Sư Trọng Đạo”, tôi đồng ý với điều này nhưng theo tôi nghỉ thì chữ “Sư” ở trong câu nói trên phải là một người thầy có đủ tài và đức.

Các bạn đã có khi nào tự hỏi trong thời bây giờ liệu có bao nhiêu giáo viên của chúng ta đáp ứng được điều này, ở đây tôi ko đòi hỏi tất cả giáo viên phải có tài đức hay chê những giáo viên bất tài, mà tôi chỉ muốn nói: Họ là thầy của chúng ta thì chúng ta phải tôn trọng nhưng với điều kiện phải đáp ứng được chữ “Sư” trong câu “Tôn Sư Trọng Đạo”, chứ nếu thầy mà như Thành Khôn ( trong tiểu thuyết Cô gài đồ long.) mưu hại đệ tử Tạ Tốn thì chúng ta chẳng có gì phải tôn trọng cả, các bạn thấy đúng chứ. Hehehe…….

Tôi tên là Đoàn Phi Long đã học ở trường THPT Phước Thiền từ 2004 đến 2007 và tôi rất chướng mắt với những việc mình đã nhìn thấy trong ngôi trường này.

Tôi xin nói ngay vào một chuyện đó là. Ở môn Thể Dục có ông thầy tên là Thắm, không nhớ rõ họ của ổng là gì nữa, tôi học ông ấy 2 năm lớp 10 và lớp 11, cứ trong mỗi lớp ông ta dạy, ông ta điều chọn ra 1 bạn nữ xinh nhất lớp để làm thư ký riêng cho ông ta để làm các công việc như: ghi điểm, bấm đồng hồ khi kiểm tra chạy,………… Nhưng theo tôi nghĩ việc này phải do lớp trưởng hỗ trợ giáo viên chứ, mà sao tôi thấy toàn hoa khôi các lớp làm công việc này. Bọn con trai chúng tôi thường nói với nhau: Thắng cha này “Trâu giá phái gặm cỏ non”. Đối với những bạn hoa khôi này thì khi kiểm tra chỉ cần làm sơ sơ là cũng được 9 hay 10 điểm rùi, nghe vậy đừng tưởng học thể dục dể ah nha, vẫn có 1 vài bạn nam phải thi lại môn Thể Dục đấy. Hehehe……

Tôi chỉ học ở trường này nên ko biết ở trường khác thế nào, ở trường này giáo viên rất hay dọa sẽ hạ “Hạnh Kiểm” học sinh, đi học ko thuộc bài 3,4 lần là bị dọa liền, nhưng tôi ko biết mình có nghĩ đúng về từ “Hạnh Kiểm” ko nữa. Theo tui “Hạn Kiểm” chính là tác phong đạo đức, nhưng các bạn cũng biết đấy ớ cấp 3 làm gì có môn đạo đức, môn giáo dục công dân thì có, nhưng ở đây học sinh ko phải ko thuộc bài 2 môn này, thường thì đa số bị dính các môn Toán, Hóa, Anh Văn… Vậy nếu đi học mà ko thuộc bài Toán, Hóa, Anh Văn… là con người mình có đạo đức kém hay sao?. Hehehe…………...

Nếu chúng ta bị nhà trường đuổi học 1 tuần, 1 tháng hay đuổi lun thỉ đương nhiên chúng ta sẽ ko được đi học. MÌnh xin nói ra chuyện này để xem các bạn có gặp chưa, mình có thằng bạn cũng học cùng khóa, nói thật là nó nghĩ học hơi nhiều nhưng nhà trường vẫn chua có thông báo đuổi học hay gì cả, mà trớ trêu thay khi nó đi học thì bị giáo viên đuổi khỏi lớp ko cho học, giáo viên này kêu lớp trưởng ghi tên nó nghỉ trên bản điểm danh.
Ban đầu tôi cũng ko hiểu tại sao giáo viên này lại làm vậy, nhưng sao 1 tháng thì tôi đã hiểu, thằng bạn tui đi học nghỉ có nhiều thì cũng hơn khoảng 15 ngày là cùng, giáo viên này đuổi nó khỏi lớp ko cho đi học với mục đích tăng số ngày nghỉ của nó lên đủ với số ngày nghỉ theo quy định để đuổi học vĩnh viễn 1 học sinh, nhung thang ban tui cung đã ko đủ kiên nhan di học khi cứ bị đuổi về, thế la` no' đã nghỉ học trước khi nghi đủ 45 ngày. Khi biết điều này tôi chỉ còn biết thán phục, nếu nói theo kiểu phim thời xưa giữa thầy và trò thì đây là mưa hại đệ tử, cũng giống như Thành Khôn và Tạ tốn các bạn nhi?. Hehehe…………

Chắc các bạn cũng muốn biết giáo viên này tên là gì. Thằng giáo viên này tên là Mai Văn Minh ( tôi xin gọi bằng thằng vì trong mắt tôi nó chỉ là một thằng đạo đức giả.). Vô tình mà tôi cũng biết được quá trình sống của nó, để tôi kể cho các bác nghe lun.

Nó vốn là 1 thằng tốt nghiệp từ trường Cao đăng Cộng Đồng Tiền Giang, sau khi tốt nghiệp nó vào làm ở văn phòng huyện Nhơn Trạch, do dính liếu vào ăn hối lộ nên nó bị đuổi khỏi công việc này.
Sau 1 thời gian thất nghiệp, nó xin vào được trường THPT Phước Thiền để dạy hợp đồng các môn: Giáo Dục Công Dân, Kỷ Thuật. Chắc cũng phải có đúc lót gì đó nên nó mới xin vào đây được. Hehehe………………..

Với bản chất là một thằng biết chuôi lỗ, lòn lách theo thời gian nó can thiệp nhiều hơn vào công việc của trường và hiện tại nó đang là Hiệu Phó trường TPPT Phước Thiền, cái thời mà thi tốt nghiệp nhà nước ta vẫn chưa làm căn, nó còn nhận lo lót để đưa học sinh qua cửa ải này. Đúng là cuộc sống, những thằng như vậy luôn thành công .Hehehe………..

Tôi đang ngồi đây tại quán chè bưởi đối diện trường TPPT Phước Thiền thuộc xả Phước Thiền, huyện Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai. Nghĩ về những kỷ niệm thời đi học và khi nghe 2 đứa học sinh ngồi bàn bên nói đến cái tên Mai văn Minh lên làm Hieu Phó truong ( Ko bít có thiệt hay ko ), tôi cảm thấy cuộc sống thật nực cười. Hehehe……….
(Đây là 1 bài rất hay tui lấy từ 1 blogs của bạn Phi Long.)

Read More »»