30 thg 5, 2009

Đi mua chứng chỉ ở trung tâm tin học “ma”

. 30 thg 5, 2009
2 nhận xét

Nghe nhiều lời đồn về Trung tâm tin học treo biển Đại học Bách khoa Hà Nội ở Quảng Bình có thể làm chứng chỉ tin học, Anh văn “siêu tốc”, PV đã sắm vai người mua chứng chỉ và không khỏi bàng hoàng: nộp tiền, 5 – 7 ngày sau có chứng chỉ giỏi trong tay.

Mua chứng chỉ như mua thịt, mua rau

Trung tâm tin học treo biển Đại học Bách khoa Hà Nội toạ lạc ở số nhà 168 Trần Hưng Đạo ở trung tâm Thành phố Đồng Hới (Quảng Bình). Sử dụng mặt bằng khá hẹp, trung tâm chỉ dựng lên chừng hơn chục cái máy vi tính “đồ cổ” và một cái bàn có tên gọi mỹ miều là bàn giao dịch. Chẳng hiểu Trung tâm này đào tạo vào giờ giấc nào, nhưng trong 6 lần chúng tôi đến, Trung tâm đều vắng hoe chỉ có hai cố gái tên Hường và Thảo cùng vài người thò thụt với gương mặt lấm lét, có lẽ cũng đi mua chứng chỉ như chúng tôi.

Chuẩn bị đầy đủ các phương tiện nghe nhìn cần thiết, chúng tôi bước vào Trung tâm và bắt đầu cuộc “giao dịch”. Khi PV “đặt vấn đề” về làm chứng chỉ tin học để xin việc ở xã, cô gái tên Hường không ngại ngần gật đầu, ra giá 300.000đ/chứng chỉ. Hường nói thẳng: “Không cần học cũng được, chỉ cần nộp 2 ảnh 3x4 ghi tên, quê, ngày sinh và tiền rồi một tuần quay lại lấy bằng”.


Giao dịch mua chứng chỉ tại Trung tâm tin học
treo biển ĐH Bách khoa Hà Nội (Ảnh: H.K)

Vờ như ngây ngô, PV liên tục đặt những câu hỏi như “Trung tâm mình của Đại học Bách Khoa ở Hà Nội à?”. “Đại học Bách Khoa cấp bằng à?”, hay “Không cần học cũng có bằng à?”, cô gái tên Hường đều “Dạ” và gật đầu lia lịa. Để an lòng vị khách ngây thơ lo mua phải bằng giả, Hường trấn an: “Yên tâm đi, không đi học nhưng vẫn có đủ hồ sơ, bài thi hẳn hoi. Anh đi công chứng ở đâu cũng được, không được cứ mang trả Trung tâm”. Tỏ vẻ kinh nghiệm, Hường (xưng mới vào làm) gật gù: “Làm phải thế chứ, không công an “nó” tóm chết”.

Để giải thích cho điều này, Hường cho biết đó là mánh “ghép lớp”, tức ghép tên vào một lớp đang đào tạo thật, nhờ người thi hộ rồi lấy chứng chỉ. Chẳng biết thực hư việc ghép lớp này thế nào, nhưng khi chúng tôi yêu cầu làm lùi thời gian tốt nghiệp cũng được Trung tâm “chiều” dễ dàng. Ví như chúng tôi, trong biên lai “thu tiền học phí” (thực ra là tiền mua chứng chỉ) ghi ngày 29-4-2009 nhưng khi lấy chnwgs chỉ lại ghi tốt nghiệp từ… 16/3.

Một hồi trò chuyện, Hường hỏi han về lai lịch vị khách và tỏ ra yên tâm khi biết ông khách ở một huyện xa tít, lại đang cần chứng chỉ để xin việc. Vì vậy, Hường cởi mở: “Bây giờ làm chứng chỉ cho có hình thức thôi, chỗ em ai thích học thì đến học cho biết, còn lại đều làm cả”. Hường không ngừng “quảng cáo”, không chỉ chứng chỉ tin học, Trung tâm tin học này còn “kiêm” luôn cả chứng chỉ tiếng Anh mọi trình độ. Hường dò số và đưa ra một con số choáng váng: trong tháng đã có 73 trường hợp đến làm chứng chỉ các loại, và thường hàng tháng đều có trên dưới 100 cái chứng chỉ giả được bán ra thông qua Trung tâm này. Thử một phép tính đơn giản, Trung tâm đã tồn tại 4 năm nay nếu mỗi tháng có 100 tấm chứng chỉ được phát ra, đã có tới 4.800 chứng chỉ “ma” tồn tại.

Cuộc “mặc cả học vấn” gian nan

Chứng chỉ ở đây có nhiều loại, với nhiều mức giá khác nhau cũng giống như rau muống mớ to mớ nhỏ vậy. Một chứng chỉ tin học ghi Trung tâm tin học – Ngoại ngữ Công ty Cổ phần giáo dục Trường Công nghệ Kỹ thuật – Kinh tế đối ngoại cấp được “hét” giá 270.000 đồng, chứng chỉ tiếng Anh là 350.000 đồng. Đắt hơn là bằng ghi do Trung tâm dạy nghề NGUYENDUY thuộc Tổng cục dạy nghề Việt Nam có giá “chát” hơn: 320.000 đồng cho tin học và 520.000 đồng cho tiếng Anh. Hình: Mất 270.000 đồng, bạn sẽ có ngay một tấm chứng chỉ được cam đoan "thật 100% như thế này (Ảnh: H.K)

Sau một hồi hỏi han, chúng tôi quyết định chọn gói “dịch vụ” rẻ nhất, nộp 270.000 đồng để đổi lấy một biên lai thu tiền và lời hẹn quay lại nhận chứng chỉ tin học trình độ B, loại giỏi.

Chờ đợi gần một tuần với hàng chục cuộc điện thoại theo số 09150175xx cho người có tên Trần Thị Thảo, ghi trên danh thiếp là Phụ trách Trung tâm, PV được cầm trong tay tấm chứng chỉ mà theo Thảo là “thật 100%”. Chứng chỉ do Trung tâm dạy nghề NGUYENDUY cấp, có dấu chìm dấu nổi “long lanh”, có cả chữ ký của giám đốc Nguyễn Duy Lý.

Đã là khách quen, PV lại đóng vai “cò” chứng chỉ với số lượng lên tới… 50 chứng chỉ. Tưởng gặp “khách hàng tiềm năng” Thảo đon đả: “Một cặp chứng chỉ là 670.000 đồng, nếu cần giữ cả hồ sơ học tập để cơ quan kiểm tra thì nộp thêm 50.000 đồng. Anh cứ yên tâm, làm xong rồi bọn em sẽ trích lại cho anh một ít tiền xăng xe”. Chúng tôi cố gắng mặc cả thêm tí chút thì được hào phóng miễn 50.000 đồng tiền hồ sơ. Chúng tôi chào về với lời hẹn sẽ quay lại sớm.

Ít hôm sau, khi PV quay lại Thảo đon đả ra mặt, rót nước mời khách quý. Tuy nhiên, khi nghe xưng danh PV cần tìm hiểu về giấy phép và tư cách pháp nhân của Trung tâm, Thảo liền thay đổi sắc mặt, xua tay múa chân không trả lời. Từ chỗ xưng là Phụ trách trung tâm, Thảo quay ra nói “Em chỉ là người làm thuê cho anh Thành bên ai-ti-xi” (ITC?! – PV). Nhưng khi PV yêu cầu gặp giám đốc Trung tâm, Thảo cương quyết không nói gì thêm rồi bước ra cửa dắt xe đi thẳng…

(Theo DT)

Read More »»

Rùng mình "công nghệ" hãm tiết

.
1 nhận xét

Giết mổ là khâu đầu tiên và quan trọng nhất trong việc đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm. Nhưng thực tế, những lò mổ là khâu mất vệ sinh nhất.

Theo anh hàng xóm tên Tuấn (xóm Hạ, Đông Dư, Gia Lâm), tôi có mặt ở lò mổ Thịnh Liệt vào lúc 3h sáng. Ngày nào cũng vậy Tuấn đều có mặt ở lò mổ Thịnh Liệt để lấy thịt về cho vợ bán ở chợ Bát Tràng.

Khu Giáp Nhị (Thịnh Liệt), đúng là một cái chợ thịt về đêm. Tiếng lợn kêu, tiếng la hét, quát tháo, tiếng xe máy chở lợn nổ phành phạch.


Cảnh mổ lợn như thời nguyên thủy

Tôi theo Tuấn vào lò mổ của K., người Thanh Hóa, là chỗ quen biết của Tuấn. Lò mổ này có 10 “sát thủ”.

Tôi phải chồng hai chiếc khẩu trang rồi dán chặt vào mũi mà vẫn không ngăn được mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ đống phân lợn, rãnh nước thải.

Trong chuồng đám lợn chờ "phán quyết" con nào con nấy bẩn thỉu do phân bám vào mà chẳng được vệ sinh cọ rửa...

Hai gã lực lưỡng kéo một chú lợn chừng hơn 2 tạ ra khoảng trống trước sân nước đọng thành vũng, tôi chưa kịp hiểu họ sẽ làm gì với chú lợn to lớn như thế thì bỗng nghe thấy tiếng “chát”. Chú lợn lăn kềnh ra đất. Nhanh như chớp, K. vung chày bồi thêm một nhát làm chú lợn gục hẳn.

Rồi nhanh như cắt lão đồ tể cầm dao bầu thọc một phát giữa họng. Dòng tiết đỏ phun ra ồng ộc. Gã nhanh tay kéo chiếc chậu cáu bẩn chứa nước dí vào.

Dòng tiết sau giây phun trào thẳng đứng thì tràn dọc cổ lợn, xả trôi cả những mảng phân mỏng vào chậu tiết đỏ...

Sau khi tiết chảy hết tiết, chú lợn bị quẳng cho công đoạn mổ xẻ. K. bốc nắm muối rồi đưa thẳng bàn tay vừa nắm mõm con lợn vào chậu tiết ngoáy tít cho muối và tiết pha đều trong nước.

Lại một chú lợn khác được kéo ra. Chỉ mất chừng mấy phút đã xong công đoạn chọc tiết và K. lại xộc bàn tay dính phân của gã vào chậu tiết khoắng đều. Khi chậu tiết đầy, họ đổ vào những chiếc thùng cáu bẩn xếp thẳng hàng trên vũng nước thải bầy nhầy phân lợn.

Cứ mỗi con lợn sau khi cạo lông, lập tức được khiêng lên xe máy. Người mua đổ thùng tiết vào những chiếc can 20 lít rồi chở đi.

Tôi dựng tóc gáy khi nghĩ đến cảnh mình cũng như hàng ngàn người, cứ hồn nhiên xơi những bát tiết canh có xuất xứ từ những lò mổ như thế này.

Khi gần trăm chú lợn được hóa kiếp, cũng là lúc trời đã tảng sáng. Tuấn bảo: “Hôm nay, thằng K. sẽ đãi anh em mình một bữa đặc sản của lợn. Đố chú biết là gì?”.

Tôi ngẫm mãi thì cũng chỉ thấy phèo của lợn là thứ được dân nhậu và sành ăn chuộng nhất, nên đoán thứ đó. Không ngờ, Tuấn bảo: “Tiết canh!”. Nghe đến hai chữ “tiết canh” quen thuộc mà khi đó tôi thấy lợm nơi cổ họng.

Tôi ngồi trên gác xép, nơi đám thợ dùng để ngủ, ngay trên đầu chuồng lợn hôi hám, nhìn xuống, thấy mấy đồ tể lôi xềnh xệch một chú lợn cỡ 60-70kg ra giữa sàn nhà.

Họ kéo vòi xả nước tới tấp vào chú lợn, rồi dùng búi rửa kỳ cọ. Sau khi kỳ cọ xong, họ còn tưới nước muối vào cổ lợn. K. rửa tay bằng xà phòng rất sạch, rồi mới "khai đao" chọc tiết.


Trong bát tiết canh này liệu có hàn the, ổ sán?

Một chiếc chậu nhỏ sáng bóng, chứa nước trong vắt được đưa lại gần tia máu. Họ giữ chắc con lợn, để tia máu không chảy trên cổ mà xối thẳng vào chậu. Một gã dùng chiếc muôi khuấy đều chậu tiết, thay vì dùng tay ngoáy như lúc trước.

Biết tôi ớn lạnh khi xem cảnh lấy tiết lợn, K. cười nhăn nhở bảo: “Giờ anh mới biết dân Hà Nội toàn ăn tiết canh bẩn đúng không? Bọn em trông tướng thì bẩn thế này mà lại ăn sạch”. Nói xong, gã cười hô hố, nhô hết hàm răng vẩu...

K. phân trần: “Anh xem, chỉ có 3-4 tiếng đồng hồ, bọn em phải hạ sát mười mấy tấn lợn để thương lái kịp đem về chợ sớm, thì lấy đâu ra thời gian mà làm sạch sẽ, cẩn thận được?”.

Theo K., để đảm bảo không lẫn phân trong tiết, riêng việc rửa ráy, chọc tiết một con lợn đã mất mấy chục phút rồi, trong khi, thời gian chỉ cho phép vài phút mà thôi.

K. cũng khuyên tôi không nên xơi tiết canh ở bất kỳ đâu, kể cả trong nhà hàng sang trọng, bởi nguồn gốc của chúng đều đến từ những lò mổ như thế này. Thậm chí, nhiều lò mổ còn chật chội, bẩn thỉu hơn lò mổ của K. rất nhiều.

Theo lời gã, nhiều đồ tể ở những lò mổ khác còn cho thêm đạm bón lúa vào chậu tiết để hãm..

Cũng theo đám đồ tể này, hành trình tiết canh đến với khách hàng ở quán xá còn được các chủ quán bổ sung thêm một thứ “gia vị” nữa, đó là hàn the, một loại hóa chất bị cấm sử dụng trong bảo quản thực phẩm.

K. nói: “90% đầu bếp chế hàn the vào tiết canh để có thể phục vụ “thượng đế” từ sáng sớm đến đêm khuya. Không có hàn the, chỉ sau vài tiếng tiết lợn sẽ hỏng. Có chút hàn the, đảm bảo tiết canh đông đến nỗi úp bát không đổ ra được!”.

Trong vai người đi tìm nguồn hàn the với số lượng lớn, tôi vào những đại lý bán hóa chất bảo quản thực phẩm ở phố Hàng Buồm, Hàng Đường, chợ Hôm, chợ Đồng Xuân, mấy bà chủ quán bảo: “Chú mua làm gì mà lắm thế? Làm giò chả hay bảo quản tiết canh vậy?”.

Read More »»